THƯỞNG TRÀ
Saigon nói riêng và Miền Nam nói chung, không lạ gị khi mà sau một cơn mưa bất chợt như trút nước, trời lại bất chợt nắng tưng bừng, thời tiết thay đổi cứ như tâm tính con gái đương thì, đỏng đảnh mà nhạy cảm hay buồn vu vơ...
Khiến cho trai tứ xứ đến Saigon lập nghiệp, đã lỡ say nắng, say mưa, say giọng nói gái Miền Nam một Dạ hai Thưa thì cứ gọi là "từ say đến cảm"
Mà khi đã cảm vì cái tình, cái ý, cái nết thì thôi chẳng có thuốc nào mà chữa khỏi.
Có chăng thì chỉ có Trà.
Thứ Trà - Giải - Cảm không giống như thông thường, không thoang thoảng mùi hương nhài, hương cúc mà nhẹ hăng hăng, ngầy ngầy hương lẫn vị thuốc bắc vương vấn đâu đó trong ký ức tuổi thơ.
Vương vấn đâu đó hình ành lan man mà gợi nhớ bàn tay mát dịu của Má xoa cái trán âm ấm, bàn tay thơm thơm mùi trầu mùi vôi nồng nồng của Nội ram ráp nựng nịu đôi má ửng đỏ ngây ngây vì sốt.
Vương vấn đâu đó mùi chén thuốc Bắc đáng ghét đắng ngắt mà vẫn nhắm mắt uống trong lời đe dọa lẫn dỗ dành.
Thứ trà Giải Cảm mà lan man vương vấn...
Thương...













